Vì thế chú thím tôi thậm chí không hề hay biết

về nhà vào cuối tuần, cuộc sống trong nhà không bị đảo lộn. Vì vậy đối với bọn họ mà nói, mùa hè ấy mỗi lần mời khách dùng cơm đều tràn ngập trong náo nhiệt hả hê, đề tài được ưa thích nhất đương nhiên là bàn luận cùng những người cũng có con cái thi vào đại học. Chú thím thật lòng thật dạ chúc mừng bọn trẻ thi đậu như ý nguyện, bởi dẫu sao chú thím cũng không ghen tỵ với người nào và cũng thật lòng thật dạ tiếc nuối cho bọn trẻ thi rớt, bởi dẫu sao họ cũng không phải là bố mẹ chúng.

Vì thế chú thím tôi thậm chí không hề hay biết, thực ra Nam Âm đang sống trong chuỗi ngày tai họa.

Mọi người nói, thất tình thôi mà, ai chẳng trải qua, có gì to tát chứ. Quả không sai, nhưng nói thì dễ, chứ làm lại quá khó.

Một buổi tối tháng Tám, tôi vội vã chạy chung cư Vinhomes Metropolis xuống tiệm tạp hóa dưới lầu mua thẻ điện thoại quốc tế. Sau đó vội vã gọi đường dài cho Đông Nghê. Tôi không cần biết bên ấy đang là mấy giờ, tôi chỉ muốn chị nói chuyện với Nam Âm vài câu.

Quả nhiên, ở đầu dây bên kia, giọng chị vô cùng bất mãn, mắng. “Em biết ở chỗ chị đang là mấy giờ không? Chị khó khăn lắm mới chợp mắt được một chút đó.”

Tôi nói. “Dù sao chị cũng ở nhà cả ngày, ngủ lúc nào mà chẳng được.”

Đông Nghê cười nhạt. “Tây Quyết, em miệt thị bà chủ gia đình đấy à.”

“Em chỉ muốn chị nói với Nam Âm mấy câu, đã hai tuần rồi con bé không thèm mở miệng, chị tin hay không?”

“Em làm quá rồi đấy.” Tiếng cười của chị luôn luôn truyền đạt vô cùng chuẩn xác cảm giác hoa nghiêng cành ngã. 

Bài viết bạn đang xem trong chuyên mục Giải trí tại website http://simtamhoa.org