Tôi giật mình trước giọng nói của Rixon

“Không,” tôi nghẹn ngào nói. “Con sẽ đi với bố. Đừng bỏ con lại đây. Con sẽ đi với bố! Bố không thể bỏ mặc con lần nữa! ”

Bố không thể ở lại, con yêu. Bây giờ bố thuộc về nơi khác rồi.

“Bố đừng đi,” tôi nức nở, ôm chặt lấy ngực như thể tôi có thể ngăn trái tim đừng sưng tấy. Một nỗi hoảng hốt tuyệt vọng phủ lấy tôi khi tôi nghĩ ông sắp rời đi lần nữa. Cảm giác bị bỏ rơi của tôi áp mua đồ cũ đảo mọi thứ khác. Ông sẽ bỏ lại tôi ở đây. Trong căn nhà vui nhộn. Trong bóng tối, không có ai giúp đỡ ngoài Rixon. “Tại sao bố lại bỏ con lần nữa? Con cần bố mà!”

Hãy chạm vào vết sẹo của Rixon. Sự thật nằm ở đó.

Khuôn mặt bố tôi lùi dần vào trong bóng tối. Tôi giơ tay ngăn ông lại, nhưng khuôn mặt ông đã biến thành một dải sương mù trước cái chạm tay của tôi. Những sợi trắng bạc tan biến vào bóng tối.

“Nora?”

Tôi giật mình mua máy ảnh cũ trước giọng nói của Rixon. “Chúng ta phải nhanh lên,” cậu ta nói, như thể thời gian chưa hề trôi qua. “Mình không muốn chúng ta gặp Scott ở lối ra duy nhất của đường hầm.”

Bố tôi đã đi. Vì những lý do tôi không tài nào giải thích được, tôi biết đó là lần cuối tôi nhìn thấy ông. Nỗi đau và sự mất mát thật khó chịu. Lúc tôi cần ông nhất, khi tôi đang đi vào đường hầm, sợ hãi và bối rối, ông lại để tôi một mình đối mặt với điều này.

“Mình không nhìn thấy đường,” tôi hổn hển, lau nước mắt, khó khăn lắm mới cố gắng http://muare.vn/forums/ha-noi/tivi-dau-kts-smartbox.34/ tập trung được ý nghĩ vào một mục tiêu cụ thể: vào đường hầm và gặp Vee ở đầu bên kia. “Mình cần bám vào một thứ gì đó.”

Rixon nóng ruột chìa mép áo của cậu ta ra cho tôi. “Bám vào lưng áo mình và đi theo mình. Tiếp tục thôi. Chúng ta không có nhiều thời gian đâu.” 

Thông tin hữu ích bạn đang đọc có rất nhiều tại chuyên mục Tin tức trong website http://simtamhoa.org