Thú thật với các cậu

Vậy thì bây giờ chúng ta phải đến tận nơi, địa danh ông Khẩu và đồng đội hy sinh chúng ta sẽ tìm ra manh mối!

– Trước hết chúng ta phải về báo cáo và xin ý kiến cụ Lý!

– Oke!

Chiếc xe lại lao vào màn đêm hướng về Hà Nội

Sáng hôm sau hai anh em vào cơ quan thật sớm và báo cáo toàn bộ những dự đoán cũng như nhận định của hai anh em. Cũng không quên kể chuyện về cụ Hoàng cho cụ Lý nghe. Đại tá Lý cứ mỉn cười về con mua đồ thanh lý người cũng như tính cách của cụ Hoàng. Đại tá nói;

– Thú thật với các cậu, tớ bắt đầu say “cụ” Hoàng của các cậu rồi đó! Hôm nào công việc rảnh rang ta về thăm ông Hoàng. Tớ cũng thích uống rượu với ông ta. Tất nhiên rượu thịt chúng ta mang đi. Tớ còn mấy chai rượu tây bọn nó cho tớ chưa dùng. Thắng lợi chuyến này, chính tớ sẽ chiêu đãi bán màn hình máy tính cũ các cậu!

Việt và Linh lại lên đường. Kỳ này lòng dạ có phấn chấn hơn bởi ánh sáng có hé mở với họ. Họ cố gắng tìm ra được kho báu.

Gần trưa, hai anh em mới đến được miền tây Thanh Hải. Các đồng nghiệp đã chỉ cho hai anh em nơi ông Khầu năm 1946 đã hy sinh. Đúng là đèo heo hút gió. Đường rất khó đi. Dân trong vùng phải dùng ngựa. Hai anh em phải gửi ôtô, đi bộ theo một cán bộ an ninh địa phương dẫn đường. Mọi người lần theo con đường mòn rất nhỏ, hai bên cây cối um tùm.

Theo một số người già trong bản dân tộc, cho biết: Năm ấy, đúng là có một đoàn người ngựa của Việt Minh qua đây. Họ bị bọn Pháp bao vây. Họ đã chiến đấu rất dũng cảm, ngoan cường. Nghe nói chỉ còn một cậu bé tên là Huy là sống sót. Cậu bé này bị thương rất nặng. Một bà mế người Thái đưa về chạy chữa thuốc thang. Bà mế ấy ở cách đây ba ngọn núi. 

Với đội ngũ viết bài cho chuyên mục Việc làm hùng hậu, bạn còn có thể tìm thấy rất nhiều nội dung hữu ích khác khi xem tại http://simtamhoa.org