Theo lời ông tôi kể thì việc ông tôi dạy học

Theo lời ông tôi kể thì việc ông tôi dạy học cũng chẳng khác gì mang bò cày ruộng. Trước ngày vào bộ đội ông tôi chỉ đi cày thuê cuốc mướn, có biết đến quyển vở, cây bút là thế nào. Nhưng bảy năm ở bộ đội chủ lực ông tôi học được khá nhiều chữ. Không những đọc thông viết thạo  cộng trừ nhân chia ngược xuôi trôi chảy mà chữ ông còn rất đẹp, dáng chữ khoáng đạt mềm mại nét nào ra nét ấy. Đến nỗi bố tôi sau này thừa hưởng được hoa tay của ông cũng có nét chữ mềm mại khoáng đạt giống thế. Chỉ có tôi bây giờ lắm giấy vở, nhiều kiểu bút, lại học như ma đuổi là không còn viết được chữ đẹp chân phương như của ông và bố tôi nữa. Nhưng đấy là chuyện của tôi còn giờ đang nói về ông tôi.

Dường như ông tôi dạy học bằng nhiệt tình và sự cuốn tòa m3 vinhomes metropolis hút của phong trào nhiều hơn là kiến thức sách vở. Nhưng gần bốn mươi học viên, toàn là những người đáng tuổi anh chị thậm chí có người còn ở bậc cha chú nữa, trưa nào cũng sau bữa cơm nghe ba hồi kẻng là tất tả kéo nhau ra cái nhà họ ở giữa xóm, hạ cánh cửa xuống ghếch một đầu lên bậc cửa một đầu kê chồng mấy hòn gạch, ngồi Vinhomes Metropolis học. Đấy là bàn ngồi học của học trò, dẫu có người còn ngồi xổm, người ngồi bệt ngay xuống đât thì vẫn là đã có chỗ ngồi. Nhưng còn thày giáo thì cả buổi chỉ có đứng, hoặc lúc mỏi chân quá thì ngồi ghé xuống bậc cửa từ đường chứ cũng không có bàn hoặc và cũng chẳng có ghế cho thày ngồi. Cứ thế ông tôi dạy bình dân học vụ được gần một năm, học viên đã thuộc mặt chữ cái. Ghép được vần và nhiều người đã viết được những bài chính tả ngắn, thì chẳng biết ai đó trong lớp học ngầm quyên góp học viên rồi đặt thợ mộc làng bên đóng một chiếc bàn và một chiếc ghế cho thầy giáo ngồi. 

Xem thêm bài viết trong mục Thời trang tại website http://simtamhoa.org