Tân quen anh bắt đầu từ những chuyện nhỏ như vậy

Xin anh cất cái mặt buồn cho em nhờ.

Mắt anh ươn ướt:

– Chết hết rồi em ạ!

Tân giật nảy người lên:

– Ai chết? Mĩ và Irắc hả?

Anh bật cười:

– Loài cây hôm trước, anh đưa về trồng thí nghiệm đã chết hết cả rồi trong vườn ươm. Nó không chịu được khí hậu đất đai vùng ấy. Chuyện Mĩ và Irắc, anh không có điều kiện tiếp xúc với các loại truyền thông đại chúng.

Tân quen anh bắt đầu từ những chuyện nhỏ như vậy, lâu dần thành quen. Anh thường xuất hiện ở thành phố vào cuối tháng. Bộ quần áo anh mặc thường màu xanh, túi quần luôn xủng xoẻng theo bước chân. Anh tất tả đi nhiều nơi có cơ sở bán giống các loài cây. Những lúc rảnh rỗi anh thường nói chuyện với Tân, rồi anh hỏi: "Có gì mới không em?". Tân cáu kỉnh: " Mới mới gì, em không để ý đến chuyện gì đâu". Thực tình mà nói, không tòa m3 vinhomes metropolis phải Tân không để ý. Mỗi việc, mỗi con người phải tiếp xúc đã trở thành thói quen, thành phản xạ ở Tân. Bên ngoài cửa sổ phòng tạp vụ, nơi Tân ngồi nhìn ra đường có ông già sửa xe đạp, xe máy. Mỗi lần ông thử máy đều làm ầm ĩ cả lên, người này nhìn người kia, ai cũng nhăn mặt khó chịu, nhưng chẳng ai trực tiếp nói với ông. Rốt Vinhomes Metropolis cục, cũng tại vì ông sửa xe cho những người trong cơ quan mà không lấy tiền. Đến nữa là chị bán thịt lợn hay cho nợ. Anh bơm ga bật lửa "bơm hai lần lấy một". Chị bán đồ lư hương dễ tính bán rẻ… Toàn những người cũ rích gặp hàng ngày có gì đâu mà mới. Anh nhăn mặt: 

Thông tin hữu ích liên quan đến Điện máy bạn có thể xem nhiều tại website http://simtamhoa.org