Nhìn mâm cơm của những người hắn yêu quý nhất chỉ có nhõn bát rau muống xào và đĩa cà muối, hắn thấy buồn

– Quà của mày đây … ngần ngừ cái gì … của một đồng, công một nén của tao đấy ! vi tri vinhomes metropolis Mày thông cảm, tao có việc phải về ngay. Lần sau nhất định sẽ ở lại qua đêm với chúng mày. Nếu có dịp công tác qua chỗ tao, nhất định phải vào đấy !

"Sếu" nói thế nào cũng không được, thậm chí phải dùng đến món võ "sửng cồ" cũng không được. Rồi mặc cho bạn làu bàu, mặt đầy bất mãn, hắn nhất quyết leo lên xe, trở về với những người thân thiet ke vinhomes metropolis yêu của mình.

Gần bảy giờ, mùa hè ngày dài, trời chưa tối hẳn, hắn đẩy cửa bước vào nhà.

– A, bố về ! – Đứa lớn reo lên và chạy vào bếp lấy thêm bát đũa cho bố.

– Có quà cho con không bố ơi ? – Con bé con sốt sắng, nũng nịu. May mà "Sếu" cũng kịp mua cho hắn một túi na dai.

– Hai bác ấy có khoẻ không ? Có vui tòa m1 vinhomes metropolis không mình ?

– Khoẻ … vui ! – Hắn trả lời nhát gừng, vẻ như muốn đi vào buồng.

– Ăn đi một ít rồi hãy đi nằm, mình !

Nhìn mâm cơm của những người hắn yêu quý nhất chỉ có nhõn bát rau muống xào và đĩa cà muối, hắn thấy buồn, thấy xót xa đến muốn bật khóc.

– Tôi vẫn chưa đói, mình với các con cứ ăn đi. Xong rồi ăn na. Na Đông Triều của chú "Sếu" gửi cho đấy !

Rồi hắn lặng lẽ đi vào buồng, khép nhẹ cánh cửa lại, nằm vật xuống giường và cảm thấy thảng thốt như vừa bị người ta lấy đi, một cái gì đấy, bình thường nhưng rất quý, không quan trọng nhưng rất hệ trọng. Hồi lâu, hắn buột miệng, rầu rĩ thốt lên:

– Phật ơi, sao lại thế ?! 

Hãy cho chúng tôi những nhận xét về chủ đề Ô tô, xe máy để chúng tôi ngày càng có nhiều sự hoàn thiện hơn cho website http://simtamhoa.org