Nét độc đáo nhất ở lão là thú chơi diều

Nét độc đáo nhất ở lão là thú chơi diều. Lão có thể đứng hàng giờ liền ngửa cổ lên trời nhìn ngắm cánh diều của mình. Bây giờ mắt lão kém, có người bạn  lại bảo lão ngắm diều nhiều quá. Cứ như lão, cái sướng nhất của con người ta sống trên đời này là khi ngủ với vợ được nghe tiếng sáo diều và khi chết được nghe tiếng cà rùng. Lão thường phân tích cho con cháu hiểu rõ mọi âm thanh của tiếng sáo diều các loại. Diều nhỏ, sáo nhỏ, diều lớn, sáo lớn. Sáo "ro ro" nghe thánh thót trong những ngày gió nhẹ. Sáo "bì bì" nghe trầm vang như tiếng cồng. Lão được phong chức " vua diều " trong ngày hội thi diều của làng Nguyệt Hạ. Năm ấy lão làm chiếc diều 12 thước to như con thuyền ngoài sông cái. Cánh diều phất bằng một lớp vải màn ở giữa hai lớp giấy bản, bên ngoài nhuộm nâu tím lịm, lão Áo ngủ khoét sáo bì bì to bằng bắp đùi. Các lão làng phải bái phục nghệ thuật khoét sáo của lão. Nhìn bộ sáo lục thanh (sáu âm) của lão là cả một công trình điêu khắc tài hoa. Trong các vu diều, lão chỉ gờm mỗi thằng Đô. Nhưng khi bố Đô mất thì lão giành chức vô địch mấy năm liền. Lão đánh thó được bí mật khoét miệng sáo của bố thằng Đô. Nghĩa là muốn đoạt chức vụ vua diều phải nắm vững mấy yếu tố cơ bản: Trọng lượng của diều và dây phải nhẹ, không thấm nước. Lão làm miệng sáo bằng gỗ vàng tâm vừa nhẹ vừa dai, tiếng lại ấm. Ống sáo lão tước hết cật cho nhẹ. Dây diều lão vót bằng tre, tròn như chiếc đũa, vừa bền vừa không thấm nước, lão Kình còn có tài nghe tiếng sáo diều đoán được thời tiết, đoán được hướng gió đổi. Cái thú vị của nghệ thuật chơi diều là như vậy. 

Hãy cho chúng tôi những nhận xét về chủ đề Mẹ và Bé để chúng tôi ngày càng có nhiều sự hoàn thiện hơn cho website http://simtamhoa.org