Một lần ngoài bờ đìa

khẩu CKC. Bên cạnh Dương là thằng Tèo nằm phủ phục trên nền nhà trố mắt nhìn từng động tác tháo lắp thành thạo của anh. Từ hôm có anh về, thằng Tèo cũng quên luôn việc ra trảng ngoài giúp mẹ vun vồng khoai, suốt ngày cứ bám lấy Dương không rời nửa bước. Hễ có cơ hội là Tèo sờ lén khẩu súng của anh và đỏ mặt lên khi được anh cho mang thử khẩu súng cao gần bằng người nó… Một lần ngoài bờ đìa, chỉ hai anh em với nhau, Tèo nắm tay anh.

– Hồi nào về trển, anh Ba cho em theo… – Tèo nằn nì.

– Mầy còn nhỏ quá… – Dương nhìn thằng em, vẻ ước lượng. – Mẹ biết, la chết!

– La gì mà la. Chớ cái hồi anh Ba nhảy núi thì sao?

– Tao khác. Tao có nhiều thù!

– Em cũng thù…

Dương chồm tới xách tai thằng em kéo lại gần, rồi giang tay cho nó một cái bạt tai nổ đom đóm mắt. Thằng nhỏ ngã lăn ra đất nhưng đã lập cập ngồi dậy, kéo vạt áo lau mặt, không hề hé răng kêu ca nửa lời! Dương đứng lên lầm lì bỏ đi…

Tạnh mưa, Ngàn theo chân tổ trinh sát bám lên núi Lá khảo sát địa hình. Khi đi ngang qua đồng rộc, cô như không tin vào mắt mình. Mới có ít ngày mà mọi thứ đã đổi khác: Dây ruộng nhà xã trưởng Vạn bị pháo, cối cày xới trở nên hoang hoá, lau lách, cỏ lác bời bời… Từ ngày An Nhuệ và một phần An Quang ta giành quyền làm chủ, địch ở Gò Me buộc phải co lại. Chúng dời trụ sở xuống tận xóm Cửa. Dù vậy, ban đêm xã trưởng Vạn cùng đám lâu la ác ôn vẫn phải mò vô ngủ nhờ trong căn cứ hải thuyền cạnh cửa sông. ở đó lão xã trưởng có nằm mơ cũng không thấy lại những thửa ruộng hai vụ lúa trĩu bông vàng rực ngày nào… 

Nếu bạn là người quan tâm Kinh tế hãy thường xuyên quay trở lại http://simtamhoa.org để cập nhập nội dung hữu ích nhé !