Mèo vào nhà thì khó, chó vào nhà thì sang

Chuyện đời thường

C hị Liên đi dạy học về, bé Hiền vừa chạy ra đón mẹ. Vẻ bí mật bé kéo mẹ vào nhà chỉ vào góc tường:

– Mẹ ơi, mẹ trông kìa.

Một con chó Vện choai choai nằm thu lu ở góc nhà. Đôi mắt nó nhìn chị như vừa quen, vừa lạ. Nó như nói với bé Hiền: "Hãy bảo với mẹ, mình là khách lạ". Vện vẫy đuôi, rồi ngập ngừng, lại thôi, ý chừng muốn làm quen, nhưng lại ngại.

Chị Liên hỏi con:

– Ở đâu vậy con?

Bé Hiền chạy lại ôm cổ con Vện, vuốt ve. Vện ta được thể lăn ngửa, hai chân trước quặp lấy cánh tay bé Hiền, miệng liếm láp, chiếc đuôi ngoe nguẩy, phe phẩy như chiếc chổi lông quét trên mặt đất.

– Không biết nó ở đâu chạy vào nhà mình, nằm gí ở gầm giường. Con đuổi mãi nó cũng không đi. Cu cậu hiền lắm mẹ ạ – Nói rồi bé Hiền buông con Vện, chạy lại ôm lấy mẹ dụi thoi trang nam đầu vào sườn mẹ, tưng đôi chân đẩy làm chị Liên xiêu người:

– Mèo vào nhà thì khó, chó vào nhà thì sang… Con cho nó miếng cơm. Rồi ai người ta xin, con cũng phải trả.

Nói rồi, chị Liên vào nhà trong thay đồ đi làm cơm. Còn bé Hiền ngồi nô giỡn với con Vện.

Trẻ và chó rất dễ làm thân với nhau. Vện choai choãi hai chân trước, hạ sát mõm xuống đất, mông chổng lên, ngoe nguẩy chiếc đuôi sù, rồi hồng hộc lao sang bên phải, sang trái, bất thình lình lao thẳng vào bé Hiền, ngoạm hờ vào đâu đó, rồi lại buông ra chạy vòng quanh. Bé Hiền và Vện choai đã như đôi bạn thân thiết. Chiều ấy, khách vào nhà, Vện ta đã ra dáng là chủ nhân, đứng choãi chân, ngẩng cao đầu gâu gâu sủa, mắt ngầu lên, sẵn sàng xả thân vì "sự nghiệp" bảo vệ gia chủ. 

Bạn đang xem bài viết trong chuyên mục Nhà đất tại website http://simtamhoa.org