Khi về đến nhà và nhìn lên khoảng trời rộng trước hiên

 “Không quan trọng, mày có nói, đúng không?” – Tôi cố ghì lại bản thân.

“Nếu mày tin một con bé nhiều chuyện như Nguyên hơn tao, tao không còn gì để nói!” – Chi khó chịu, giọng cô ấy bắt đầu cao hơn .

“Nếu mày không nói, Nguyên cũng sẽ không chắc chắn như vậy!”

“Dù tao có nói, chuyện đó quan trọng với mày thế à?”

Tôi nắm chặt tay, dường như mất đi tri giác, khi tỉnh lại, tôi nhận ra mình vừa tát Chi.

Trong khi tôi sững người, Chi giơ tay, và một bên má tôi đau rát.

Tôi và cô ấy sững sờ nhìn nhau, dường như vẫn chưa tin vào mắt mình.

“Chúng ta hòa!” – Tôi nói thế.

Rồi, tôi quay người lại, dắt chiếc xe đạp nhỏ, đi.

Mọi cảm xúc đan xen nhau, tức giận, xấu hổ, oan uổng, thất vọng. Tôi muốn nổi điên.

Khi về đến nhà và nhìn lên khoảng trời rộng trước hiên, tôi nhận ra mắt mình đầy nước.

1m.

Tôi không nói chuyện với cô ấy từ đó. Can ho khach san Condotel Nha Trang Cô ấy chia tay với Tuấn đúng một tháng sau ngày chúng tôi tranh cãi. Hết lớp chín, chúng tôi lên phổ thông. Hai đứa vẫn học chung trường nhưng khác lớp. Cô ấy không cố gắng nói chuyện lại với tôi, giống như tôi vậy. Những lúc chạm mặt, tôi luôn là người quay đi trước, dù tôi biết rằng cả hai gần như quay đi cùng một lúc.

Chúng tôi đã không đi may áo dài cùng nhau như dự định. Chúng tôi cũng không có tấm hình nào chụp chung trong bộ đồng phục cấp III xinh xắn mà cả hai từng chết mê. 

Nội dung bạn đang xem còn rất nhiều trong chuyên mục Dịch vụ và Giải trí, nếu bạn quan tâm nhiều chủ đề hơn vui lòng truy cập http://simtamhoa.org