Khách chờ phà bến bên này cũng được mươi người

Khách chờ phà bến bên này cũng được mươi người. Buổi sáng từ thành phố qua phà thường vắng khách. Khách hộp đựng cơm giữ nhiệt ít mà hàng quán thì nhiều. Dọc hành lang nhà chờ có đến 11 sạp hàng bày bán các thứ hàng tạp hoá đỏ rực, chủ yếu hàng giải khát. Một cô gái chừng hai mươi, hai mốt tuổi phanh “chét” chiếc xe mi-ni đỏ, dúi bánh trước chạm cổng sắt, hếch khuôn mặt trắng như trứng gà chưa bóc, đôi môi tím mọng theo mốt phụ nữ Hàn quốc, vắt sang Hà tia quần tây nam ống côn nhìn, rồi đánh khuôn mặt bự đầy phấn ra sông vẻ tỉnh bơ, đôi hoa tai như hai cái lá rau ngót lúng liếng bên má, sợi dây chuyền treo một quả tim màu vàng nằm chềnh ềnh trên khoảng ngực trắng nõn. Phụ tùng, đồ lề mang theo của cô gái chỉ vỏn vẹn chiếc túi thổ cẩm toòng teng ở ghi đông. Hà nghĩ: “Dân ca-ve về phép là cái chắc”. Một dieu hoa cu gia re phụ nữ mặt tròn như quả táo lai, bê chiếc mẹt đựng những đẫn mía tím lịm dâng lên tận ngực Hà: " Mua đi anh. Mua về làm quà cho bà chị thì tuyệt”, “Mía có ngọt không?”, tiện mồm Hà hỏi. "Không ngọt em không lấy tiền. Ơ kìa, con vịt nó lặn!” Thẫn thờ nhìn đàn vịt nhào lộn một lúc, như sực nhớ ra nhiệm vụ, chị ta cúi xuống nhấc một đẫn mía gí sát vào mặt Hà: “Anh mua giùm em đi. Mía em ngọt lắm cơ”. Hà cười, hỏi: "Chị có bán cả đường kính chứ?”, “Anh mua đường ạ? Để làm gì hở anh?”. “Để chấm mía nhà chị”. Chị bán mía bắn cái lườm sang Hà tưởng cháy da mặt: "Cái ông… thổ tả này”, “Chú ơi mua thuốc lá” Hà quay sang trái, một chiếc rổ nhựa đựng đầy những bao thuốc, kẹo cao-su, hạt bí, hạt dưa… kề sát bụng Hà. 

Nếu bạn là người quan tâm Kinh tế hãy thường xuyên quay trở lại http://simtamhoa.org để cập nhập nội dung hữu ích nhé !