Hẳn không phải là một ý nghĩ tử t

Hẳn không phải là một ý nghĩ tử tế. Có phải chú đang tự hỏi: Con cái nhà vô phúc nào đây, tử tế cái nỗi gì khi bỏ nhà đến gõ cửa hú họa một kẻ không quen biết? Có đúng chú đang nghĩ thế không?

– Cháu bao nhiêu tuổi rồi? – Ông ta dịu dàng hỏi và lóe lên một tia nhân từ, bao dung trong cái nhìn trong veo.

– Cháu là một trinh nữ – Em vênh váo đáp – như thế được chưa?

– Ta không hiểu gì giá iphone 6 cả. Tại sao cháu không chịu công nhận thiện ý của ta?

– Bởi vì cháu không muốn mất thì giờ. Cháu căm ghét thói đạo đức giả.

– Ô hay, ta đã làm gì để phải nghe cháu kết tội. Ta còn chưa biết cháu là ai và lý do của cuộc thăm viếng này.

– Cháu đã tự giới thiệu rồi và cháu thấy rõ chú biết cháu muốn gì. Chú đang 'cáo đội lốt thỏ' với cháu phải không?

– Cô bé – ông ta nghiêm nghị nhìn em – Ta có thể sập cửa lại và máy in canon 3300 mặc xác cô với những lời sỉ nhục vô lối đó. Tùy cô đấy.

– Được, chú nghe đây. Trước khi gặp chú, cháu đã rao khản cổ để biếu cái trinh tiết nhưng chẳng ai biết nó là cái gì. Mắt họ chỉ còn nhìn thấy vàng, tai họ chỉ còn nghe thấy tiếng sột soạt thôi. Nếu chú không phải loại người đó thì hãy nhận quà biếu của cháu…

Ông ta run lên, không rõ vì xúc động hay vì sợ trước mặt là yêu quái. Ông ta châm thuốc, rít tóp cả má, nuốt toàn bộ số khói vào lồng ngực.

– Ta tưởng, ta tưởng… trí tưởng tượng có thể đi xa hơn sua may giat tai nha hiện thực. Hóa ra ta lầm. Ta không chịu đựng nổi những gì cháu vừa nói. Mà cháu nói gì nhỉ…

Em dằn giọng nhắc lại đề nghị của em với ông ta. Toàn thân ông ta lại co giật, má ông ta lại tóp vào. 

Bạn đang xem bài viết trong chuyên mục Tổng hợp tại website http://simtamhoa.org