Gã trả lời có vẻ anh chị

Một vài đứa lớn tuổi hơn thì có xe đạp, nhưng dường như để trang trí hay đánh giá mức độ giàu sang chứ đi xe chả cần phải đạp. Hoặc là cứ ngồi trên yên rồi giang hai chân ra khi xuống dốc, hoặc hà hì hục chổng mông đẩy xe lên đỉnh đồi. Tuyệt nhiên không có những đoạn đường bằng để chúng có thể sử dụng đúng chức năng của xe, đó là đạp.

Bảy giờ mười lăm, gã đến Mỏ đá. Người ta gọi là Mỏ đá vì ở đây có một xí nghiệp khai thác đá. Gã rút tờ hai mười nghìn:

– Em gửi anh tiền xe, mười bảy cây số. Em gửi anh cả, không cần trả lại đâu.

Gã trả lời có vẻ anh chị, tự nhiên gã thấy, hình như đó cũng là một cách tự vệ ở cái nơi hẻo lánh này.

Chào lão xe ôm, gã thả chiếc áo khoác trùm đầu rồi buộc ngang hông. Xốc lại chiếc túi, gã bắt đầu leo núi.

Có kinh nghiệm từ những lần đi trước, gã chậm rãi leo. Cố duy trì sức để không phải nghỉ dọc đường, vì nếu nghỉ thì sẽ mệt khi leo núi trở lại. Con đường gã cần đi là khoảng hai cây rưỡi, trèo qua ba ngọn núi. Đường đi khá gồ ghề. Trời lạnh. Leo được một lát thì người lão toát mồ hôi, phải cởi chiếc áo khoác ngoài. Gã biết, đi lên trên này thì phải mặc nhiều áo khoác mỏng, đừng mặc áo khoác dày vì khi leo núi sẽ phải tháo ra dần. Đồ ăn cũng chỉ mang vừa đủ, cho đỡ mất sức khi leo. 
vinpearl đà nẵng

Bài viết trong chuyên mục Kinh tế được cập nhập hàng tuần, để tham khảo thêm thông tin vui lòng truy cập http://simtamhoa.org