Đó là điều không thể

 “Kael, anh nói đúng, em sẽ không bao giờ được phép từ bỏ… Em sẽ phải luôn sẵn sàng đối mặt với những con thây ma, những con “quái vật” khác… đang ở ngoài kia, và cả con quái vật này nữa trong chính cơ thể em…”

Bừng tỉnh, tôi đã tự kéo mình ra khỏi cơn hôn mê… Trời bắt đầu hửng sáng, và từ những ánh sáng le lói vi tri vinhomes metropolis chiếu xiên qua khung cửa kính của mỗi tầng, tôi nhận ra bàn tay mình với những móng tay mình đã chuyển sang màu đen bóng cùng lớp tua rua xanh tủa ra, bọc quanh kín vết thương trên cổ. Toàn thân tôi toát hết mồ hôi khi biết rằng nếu chỉ hôn mê một chút nữa thôi thì chẳng mấy chốc tôi sẽ biến đổi hoàn toàn để trở thành một trong những con “quái vật” mới.

Cố định thần mà tập trung trở lại, tôi ngạc nhiên trước sự yên ắng kì lạ đang thiet ke vinhomes metropolis diễn ra quanh mình. Có lẽ nào chăng, toàn bộ những người còn sống đã…

Không! Đó là điều không thể, vì nếu như vậy, ít nhất tôi cũng phải nghe được tiếng rên rỉ từ bầy thây ma. Nhưng tuyệt nhiên không, không cả tiếng la hét, không cả tiếng nói chuyện, cũng chẳng có luôn tiếng bước chân người di chuyển. Tất cả như chìm sâu vào trong bầu không gian yên lặng và tòa m1 vinhomes metropolis cô tịch đến đáng sợ.

“Họ đã đi đâu chứ?” – Tôi ngạc nhiên tự hỏi.

Và rồi tôi cũng quyết định sẽ phải tự mình tìm hiểu mọi chuyện… Bò ra khỏi chiếc bàn gỗ, tôi vén mái tóc, buộc ngược ra sau cho gọn ghẽ rồi nhặt khẩu súng săn của mình mà đêm qua đã rớt xuống, văng vào một góc sàn gần đó. Kiểm tra những viên đạn rớt nằm tứ tung, tôi thu gom được hơn hai mươi viên còn có thể sử dụng mà gói lại vào trong cái túi nhỏ, dắt giắt cẩn thận bên hông. Nạp hai viên trong đó cho khẩu súng, tôi chăm chăm giơ mũi súng hướng về phía trước và thận trọng bước đi… 

Chủ đề Việc làm nếu bạn quan tâm có thể thường xuyên xem tại http://simtamhoa.org