Đá cái xác co quắp của con quái vật sang một bên

Anh không chắc cánh cửa kia có thể cản được bọn thây ma bên ngoài bao lâu, vì thế chúng ta cần tìm thứ gì đó để chặn chúng lại.

Tôi gật đầu đồng ý mà không cần suy nghĩ, và cũng chẳng có lí do gì đáng để do dự khi Kael – niềm tin, hy vọng, ánh sáng dẫn lối của tôi đã trở lại.

Kael mỉm cười, anh bước vào căn phòng vừa nãy, lục lọi một lúc và trở ra với thanh củi mục khá to trên tay. Xé vạt áo rồi quấn tròn quanh đầu thanh gỗ, Kael nhanh chóng tạo ra một que đuốc…

“Phực. ” Ngọn lửa nhanh chóng nuốt trọn đầu cây đuốc và trải vàng thứ ánh sáng ấm áp… Hành lang chúng tôi đang đứng khá sâu, nhưng ánh sáng từ ngọn đuốc cũng đủ để nhìn thấy lờ mờ cho tới tận cuối dãy…

Đá cái xác co quắp của con quái vật sang một bên, Kael giơ cao ngọn đuốc về phía trước, thăm dò. Và thật nhẹ nhõm khi anh nói rằng tất cả đã an toàn…

Bám sát Kael, tôi và anh lùng sục từng căn phòng một trong dãy hành lang ấy, không khó khăn để nhét kín hai ba lô đầy lương khô và đạn dược. Ấy thế mà vẫn còn dư tới hai thùng chứa rất nhiều đồ ăn, thức uống. Kael đã quyết định giấu chúng vào sau kệ gỗ ở phòng quân dụng để dự phòng, sau khi đã chèn chặt cánh cửa dẫn ra hành lang chỗ chúng tôi bằng những thanh gỗ khá lớn…

Mà rốt cuộc những sự chuẩn bị kĩ lưỡng ấy cũng chỉ là thừa… Suốt đêm đó, qua tiếng gào thét và rên rỉ từ bên ngoài, tôi có thể đoán ra lũ thây ma chung cu Hateco Hoang Mai đã vây kín tòa nhà, nhưng chúng không hề tấn công vào bên trong. Có thể cái mùi nồng nặc của con “quái vật” trong này đã át đi hết mùi người của chúng tôi… 

Xem thêm bài viết trong mục Tổng hợp tại website http://simtamhoa.org