Cậu là kẻ nói dối tồi

“Cậu là kẻ nói dối tồi,” cậu ta nói, vẫn cười. “Kẻ tồi nhất mình từng gặp.”

Tôi chống tay lên hông và ngầm ám chỉ một câu: “Nhắc lại xem?”

“Lại đây,” cậu ta nói, nâng tôi dậy. Tôi bối rối, tim đập loạn xạ. Lời tự nhủ phải kháng cự lúc nãy tan biến đi đâu mất. Thêm mười giây đứng gần Patch thế này nữa thôi, sự đề phòng của tôi sẽ tan thành mây khói.

Phía sau Patch có một tấm gương lớn, và qua vai cậu ta, tôi thấy hai vết sẹo hình chữ V ngược ánh lên trên làn da.

Toàn thân tôi cứng đờ. Tôi cố chớp mắt để xua những vết sẹo đi, nhưng chúng vẫn ở đó.

Không suy nghĩ, tôi lướt tay lên ngực Patch và vòng ra sau lưng cậu ta. Một đầu ngón tay tôi chạm nhẹ vào vết sẹo bên phải.

Patch căng thẳng dưới cái chạm nhẹ của tôi. Tôi đông cứng lại, đầu ngón tay run rẩy trên mua đồ thanh lý vết sẹo của cậu. Trong khoảnh khắc, tôi nhận ra thực sự thì không phải ngón tay tôi đang run, mà là tôi. Toàn bộ người tôi.

Tôi bị hút vào một cái máng trượt tối tăm, và trong chớp mắt, mọi thứ bỗng trở nên đen ngòm.

23.

TÔI ĐANG ĐỨNG Ở TẦNG DƯỚI CỦA QUÁN BO’S, lưng dựa vào tường, xem vài ván bi-a. Các cửa sổ đều bị bịt kín nên tôi không thể nhận bán màn hình máy tính cũ ra lúc này là ban ngày hay ban đêm. Stevie Nicks đang hát trong loa, bài hát về cánh chim bồ câu trắng và ngưỡng cửa tuổi mười bảy. Dường như không ai ngạc nhiên trước sự xuất hiện bất ngờ của tôi.

Và rồi tôi nhớ ra rằng mình chẳng mặc gì ngoài cái áo hai dây và quần lót. 

Nội dung bạn đang xem còn rất nhiều trong chuyên mục Công nghệ, nếu bạn quan tâm nhiều chủ đề hơn vui lòng truy cập http://simtamhoa.org