Anh Củng buông đũa, đứng dậy ngồi vào chiếc ghế đối diện với Bắc

Bà ấy thế nào? – Anh Củng dướn lên hỏi.

– Dạ, cũng đỡ nhiều rồi ạ. Bác gái bị viêm thận cấp. Chỉ vài ngày nữa là xuất viện thôi ạ.

Anh Củng buông đũa, đứng dậy ngồi vào chiếc ghế đối diện với Bắc, rờ rờ tìm cái phích. Bắc nhanh nhẹn làm thay, đặt cốc nước về phía anh Củng, lễ phép mời. Anh Củng rút chiếc tăm trong miệng, chiêu một ngụm nước, nói:

– Hai ngày nay vắng hai mẹ con bà ấy, không có cô Bằng đây giúp đỡ, chắc bác không biết xoay xở làm sao.

– Con đâu có biết, mãi sáng nay Quế mới điện. Con lên tới nơi vừa lúc y tá tiêm xong. Quế bảo bệnh viêm thận của bác cũng lo, nhưng lo hơn là khám đâu cũng có bệnh. Cả đời vất vả, đói khổ nên bây giờ khắp cơ thể rệu rã hết bác ạ.

Anh Củng ngậm ngùi. Anh đi xa, Mạ ở nhà cái tâm đã chung cư 60b Nguyễn Huy Tưởng  không yên. Không ra trận mà như có bom đạn giọt vào não, không kém gì người ngoài mặt trận, lại thiếu thốn, lam lũ, thui thủi một mình. Bây giờ chồng về gần lại thêm khổ… thế là yếu đi, bệnh nó vùng lên tàn phá cơ thể.

Chị Bằng vừa dọn dẹp mâm bát, vừa nói:

– Cậu ở lại đây chăm sóc bác Củng vài ngày hộ tôi…

– ấy chết! – Anh Củng cắt ngang lời chị Bằng.

– Dạ bác khỏi lo, công việc cháu đã xếp sắp cả rồi ạ.

Không ai nói thêm lời, coi như đó là một sự phân công. Anh Củng thấy thế nào cũng được. Bắc ở đây hay hơn, cha con có điều kiện hiểu nhau cũng tốt. Vả lại, khi xuất viện về, Mạ sẽ vui hơn. 

website http://simtamhoa.org cung cấp rất nhiều nội dung hữu ích, và bài viết bạn đang xem là tại chuyên mục Game thủ.